|
Không hẳn là một nghề kinh doanh
nhưng rõ ràng sự lơi lỏng trong quản lý,
sự chậm chân của các DN đã tạo nên một
“thị trường ảo” nhưng lợi nhuận thật
dành cho những “thợ săn” và chăn (nuôi)
tên miền. Chúng tôi xin giới thiệu bài
viết “Chăn tên miền” như là một cảnh báo
cần lưu ý cho các DN trẻ trong quá trình
khởi nghiệp.
|
 |
|
Chọn tên miền nào, .com. hay
.vn?. Các DN Việt Nam hãy
nhanh chân để chọn tên miền
cho mình, để khỏi phải mua
lại của các "thợ săn" với
giá "cắt cổ"... |
Ngồi giở danh bạ điện
thoại tìm tên các công ty lớn, chép lại
tên các sản phẩm đang được quảng cáo rầm
rộ trên truyền hình - đó là công việc
thường nhật của T. Khi đã “chấm” được
một cái tên, khâu tiếp theo là tìm hiểu
thông tin về nhu cầu quảng bá sản phẩm
đó lên mạng.
Thấy tiềm năng, T. quyết định “đầu tư”:
vác cặp đến Trung tâm Quản lý Internet
VN (WNNIC) làm thủ tục đăng ký tên miền.
Mất vài trăm ngàn nhưng chỉ vài tháng
sau, tay “thợ săn” mạng cao cấp này đã
có thể bán được tên miền với giá hàng
ngàn, thậm chí cả chục ngàn USD!
Săn tên trên mạng
Bằng mọi cách liên lạc, đến 11 giờ ngày
12-9-2005 tôi mới gặp được Hùng, người
sở hữu địa chỉ
www.giaoluuvanhoa.com.vn.
Đăng ký một tên miền ở VN chỉ tốn khoảng
100 USD nhưng trang web trắng trên (chỉ
có tên miền được kích hoạt, chưa có
thông tin) Hùng hét giá 2.700 USD.
Mặc cả một hồi, chàng trai đeo kính cận
dày cộp khẳng định: “Tên miền này
chắc chắn một tổ chức văn hóa sẽ cần nên
ít nhất 1.200 USD mới bán”. Khi tôi
kêu đắt, Hùng bỏ đi ném lại một câu giáo
hóa: “Ông chẳng biết gì, địa chỉ
www.henho...
tôi bán rẻ cho một hội Việt kiều còn
được 10.700 đô”.
Tháng 6-2005, có ba thanh niên lịch sự
tìm đến VNNIC xin đăng ký 20 tên miền
theo nhãn hiệu hàng loạt loại xe hơi
đang nổi tiếng ở VN:
www.toyota.com.vn;
www.isuzu.com.vn;
www.camry.com.vn;
www.escape.com.vn;
www.laser.com.vn;
www.lexus.com.vn...
Theo nguyên tắc “ai đến trước cấp trước”
đã thành thông lệ thế giới, VNNIC sẽ
phải cấp tên miền cho họ.
Nhưng thấy có khả năng “bùng nổ” tranh
chấp nên thay vì cấp ngay, VNNIC đăng
thông cáo trên trang web của trung tâm,
đồng thời báo cho các hãng Toyota, Ford.
Trong thời hạn “treo” qui định ba ngày,
rất may các công ty xe hơi đã nhanh
chóng đem hồ sơ có sở cứ rõ ràng hơn
những người “nhanh chân” kia và được cấp
những tên miền trùng với tên sản phẩm
của mình.
Trên thế giới, “săn” tên miền từ lâu đã
là nguồn sống của nhiều “cao thủ”. Vụ
làm ăn đình đám nhất năm 2004 của giới
này là khi tập đoàn kinh doanh thẻ tín
dụng ClickSuccess sau một thời gian dài
kiện tụng đã phải bỏ ra đến 2,75 triệu
USD mua lại địa chỉ CreditCard.com,
trong khi kẻ nhanh chân chỉ phải bỏ ra
chưa đến 200 USD để có được địa chỉ đó.
Lợi nhuận kiểu này khó một nghề kinh
doanh nào kiếm được. Vì vậy, thật dễ
hiểu “chăn” tên miền trên Internet đã
thành một nghề hứa hẹn.
Tại VN đã có không ít người kiếm được
tiền nhờ thủ thuật “săn” công nghệ cao
này. Và độ chuyên nghiệp của các “thợ
săn” Việt cũng đang lên thấy rõ. Chẳng
khó khăn gì, chỉ cần vào trang
raobandomain.com, raobantenmien.com,
hàng loạt địa chỉ thuộc đủ lĩnh vực:
kinh tế - thương mại, y tế - sức khỏe,
giáo dục - đào tạo của VN sẽ lần lượt
hiện ra: nhadathanoi.com.vn,
muabanraovat.com.vn: 500 USD;
chungkhoanvn.com.vn,
vinhlongcity.org.vn: 1.000 USD;
www.thongtinkhuyenmai.com
2.000 USD;
www.nonbo.net
5.000 USD; vietnambasafish.com 10.000
USD,
www.gioithieusanpham.com.vn
300 USD,
www.daihocktqd.com
2.050 USD,
www.tudien.com:
100.000 USD,
www.business.com:
8 triệu USD... Thậm chí địa chỉ
www.beertiger.com
cũng đang được rao bán 50.000 USD và mới
đây trang
www.trungnguyen.com
cũng được rao bán ngày 6-9-2005 với giá
30.000 USD!
Tại trang raobandomain.com, báo Tuổi Trẻ
cũng bị “khai thác” khi một cá nhân bên
Mỹ đã đăng ký địa chỉ:
www.tuoitrecuoi.com
và rao bán với giá 100.000 USD. Song
“sốc” nhất là địa chỉ
www.duhoconline.com,
chủ sở hữu địa chỉ này đã không ngần
ngại đưa ra giá 2.147.480 USD với ghi
chú: có thể thỏa thuận. Riêng trang
raobandomain.com đã có 1.403 địa chỉ đủ
loại như vậy rao bán!
Tài nguyên và tranh chấp
Khi cần lập trang web, ai cũng muốn xin
được tên miền đơn giản, dễ nhớ, nhất là
phải trùng với tên công ty mình. Nhưng
những tên miền phổ biến thì nhiều người
thích, vô tình đăng ký trước, hoặc đã bị
các tay “săn domain” chiếm mất.

Đến Trung tâm Internet
VN VNNIC để đăng ký tên miền
chính thức.
Hồ sơ trình lên VNNIC cái nào cũng hợp
lý. Như Công ty Việt Thành Development
Consultaicy đăng ký địa chỉ
www.vdc.com.
Đúng là khi lấy những chữ cái đầu ghép
lại thì ra chữ VDC. Hay một công ty có
giấy đăng ký kinh doanh tư vấn luật pháp
xin địa chỉ
www.law.com.vn.
Rồi
www.visa.com.vn
thì một công ty lữ hành, chuyên làm visa
cho khách du lịch ở TP.HCM đăng ký...
Với những sở cứ đó, sau khi đăng thông
tin trên mạng đủ ba ngày mà không có
khiếu nại, VNNIC theo qui định buộc phải
cấp tên miền. Thế là rất nhiều rắc rối
đã xảy ra khi nhiều công ty luật khác
cũng đến đăng ký tên miền
www.law.com.vn.
Rắc rối hơn nữa khi Công ty Visa chuyên
cung cấp thẻ tín dụng nổi tiếng thế giới
khiếu nại “VISA là thương hiệu đăng ký
bảo hộ và nổi tiếng trên toàn thế giới
nên địa chỉ
www.visa.com.vn
phải là của chúng tôi”!
Sự vụ có nguy cơ phát sinh thành vụ kiện
khi Visa quyết định thuê Công ty Luật
Phạm và Liên danh đứng ra đòi quyền lợi.
Cuối cùng, sự việc chỉ kết thúc êm thấm
sau khi Công ty Visa Card chấp nhận trả
cho công ty du lịch một khoản tiền
(không được tiết lộ là bao nhiêu).
Song, không phải trường hợp “trả lại tên
cho em” nào cũng thuận lợi như vậy. Ngay
khi có đơn của một cá nhân tên Lý Gia
Khang đăng ký tên miền
www.IBM.com.vn,
Trung tâm Internet VN đã gửi hẳn văn bản
cho Công ty IBM VN. Nhưng công ty này
chần chừ không đăng ký. Đến khi thương
hiệu trên mạng được trao người khác thì
tranh cãi bắt đầu.
Những cao thủ “chăn” tên miền
Khang - một tay săn domain khá thành
danh ở Hà Nội với khả năng cảm nhận “tài
nguyên domain” từ thời sinh viên - chỉ
quay vòng: “chộp” tên miền có đuôi
“.com.vn” bán cho các công ty nước ngoài
vào VN, đăng ký tên miền đuôi “.com”
hoặc “.net” bán cho công ty VN muốn
quảng bá ra nước ngoài. Từ một thanh
niên tỉnh lẻ, giờ Khang đã mua được nhà
Hà Nội, cưỡi chiếc SH mới cóng vi vu hết
quán cà phê này sang quán cà phê khác
suốt ngày.
Qua những dòng rao bán trên mạng, tôi
quen T. Dù mới tốt nghiệp Đại học Bách
khoa được ba năm nhưng kinh nghiệm của
T. đã rất khá trong lĩnh vực săn địa chỉ
trên mạng. T. cho rằng thần tượng của
mình là Rick Schwartz - một “cá mập”
được phong danh hiệu Domain King (vua
tên miền).
Năm 2004 Schwartz bán
www.men.com
với giá 1,32 triệu USD cho một nhà đầu
tư, gấp 88 lần số tiền ông bỏ ra để sở
hữu và phát triển nó thành một cổng điện
tử dành riêng cho đàn ông. Cũng bằng
cách đó chỉ mấy năm, Schwartz đã là chủ
một gia tài chục triệu USD.
Theo T., “ở nước ngoài họ làm bài bản
lắm, mình không có vốn thành ra nghề này
cứ đi chụp giật”. T. nói với tôi anh
khát khao biến cái nick name “Domain
Hunter” mà bạn bè đặt cho mình thành
niềm tự hào thật sự trong vài ba năm
tới. “Chỉ cần kiếm được vài cú là có
tiền ngay, lúc đó mình sẽ phát triển tên
miền thành một thương hiệu rồi mới đem
bán, thế mới làm “vua” được”...
Điều nói thêm cho các doanh
nghiệp
Thật sự tên miền chưa được các doanh
nghiệp chú ý không hẳn vì “vừa thoát
đói, chưa ai dám nghĩ mua xe hơi”, mà
còn vì chưa hiểu hết sự cần thiết trong
giao dịch. Chính vì vậy theo tiết lộ của
tay “thợ săn” tên miền khá nổi ở Đại học
Bách khoa trên thì tại VN tài nguyên tên
miền nhiều lúc bị coi rẻ đến mức “ngớ
ngẩn”. Muốn được cấp tên miền chỉ phải
đóng phí cài đặt 450.000đ và mỗi năm
đóng phí duy trì 480.000đ nữa.
Tuy nhiên, cũng có công ty đầu tư cả
trăm triệu đồng lập trang web, hào phóng
đóng phí liền ba năm, lập cả một phòng
kỹ thuật cập nhật thông tin nhưng đến
năm thứ tư thì lại “quên”. VNNIC gửi
công văn đến, phòng kỹ thuật chuyển
phòng tài chính, phòng tài chính nhiều
việc nên quên.
Có công ty đưa lên giám đốc thì ông này
bận việc để lẫn trong đống hồ sơ. Hết
hạn 50 ngày, Trung tâm Internet VN theo
qui định sẽ cắt. Thế là trang web sập,
toàn bộ địa chỉ email của trang cũng mất
luôn. Các tay “thợ săn” mừng húm vì “vớ
được cú thế này thì làm một ngày ăn chơi
cả năm không hết”.
Ông Trần Minh Tân, phó giám đốc Trung
tâm Internet VN, thừa nhận có hiện tượng
một số công ty quên trả phí duy trì và
khuyến cáo: “Đã mất tiền phát triển
trang web, nếu để bị cắt và người khác
đăng ký luôn thì sẽ rất... mệt mỏi”!
Mặc dù các vụ giao dịch mua bán tên miền
tại VN vẫn ở dạng thỏa thuận do pháp
luật cấm đầu cơ, nhưng đã xuất hiện kiểu
làm ăn chuyên nghiệp hơn. Thay vì đăng
ký tên miền để đấy, vốn bị “ngâm”, các
“thợ săn” phát triển một số tiện ích rồi
mời các công ty có liên quan hoặc thích
thú đến để “chuyển nhượng”.
|